guān shān yuè
关 山 月
lǐ bái
李 白
míng yuè chū tiān shān,cāng máng yún hǎi jiān。
明 月 出 天 山,苍 茫 云 海 间。
cháng fēng jǐ wàn lǐ,chuī dù yù mén guān。
长 风 几 万 里,吹 度 玉 门 关。
hàn xià bái dēng dào,hú kuī qīng hǎi wān。
汉 下 白 登 道,胡 窥 青 海 湾。
yóu lái zhēng zhàn dì,bù jiàn yǒu rén huán。
由 来 征 战 地,不 见 有 人 还。
shù kè wàng biān sè,sī guī duō kǔ yán。
戍 客 望 边 色,思 归 多 苦 颜。
gāo lóu dāng cǐ yè,tàn xī wèi yìng xián。
高 楼 当 此 夜,叹 息 未 应 闲。
Category: Chinese Reading
【李白诗词】—— 早发白帝城(zǎo fā bái dì chéng)
zǎo fā bái dì chéng
早 发 白 帝 城
lǐ bái
李 白
zhāo cí bái dì cǎi yún jiān,
朝 辞 白 帝 彩 云 间,
qiān lǐ jiāng líng yī rì huán。
千 里 江 陵 一 日 还。
liǎng àn yuán shēng tí bù zhù,
两 岸 猿 声 啼 不 住,
qīng zhōu yǐ guò wàn chóng shān。
轻 舟 已 过 万 重 山。
【李白诗词】—— 将进酒(qiāng jìn jiǔ)
qiāng jìn jiǔ
将 进 酒
lǐ bái
李 白
jūn bú jiàn huáng hé zhī shuǐ tiān shàng lái,
君 不 见 黄 河 之 水 天 上 来,
bēn líu dào haǐ bú fù huí。
奔 流 到 海 不 复 回。
jūn bú jiàn gāo táng míng jìng bēi bái fà,
君 不 见 高 堂 明 镜 悲 白 发,
zhāo rú qīng sī mù chéng xuě。
朝 如 青 丝 暮 成 雪。
rén shēng dé yì xū jìn huān,
人 生 得 意 须 尽 欢,
mò shǐ jīn zūn kōng duì yuè。
莫 使 金 樽 空 对 月。
tiān shēng wǒ cái bì yǒu yòng,
天 生 我 材 必 有 用,
qiān jīn sàn jìn huán fù lái。
千 金 散 尽 还 复 来。
pēng yáng zaǐ niú qǐe wéi lè,
烹 羊 宰 牛 且 为 乐,
huì xū yì yǐn sān bǎi bēi。
会 须 一 饮 三 百 杯。
cén fū zǐ,dān qīu shēng,
岑 夫 子,丹 丘 生,
qiāng jìn jǐu,bēi mò tíng。
将 进 酒,杯 莫 停。
yǔ jūn gē yì qǔ,
与 君 歌 一 曲,
qǐng jūn wèi wǒ qīng ěr tīng。
请 君 为 我 倾 耳 听。
zhōng gǔ zhuàn yù bù zú guì,
钟 鼓 馔 玉 不 足 贵,
dàn yuàn cháng zuì bù fù xǐng。
但 愿 长 醉 不 复 醒。
gǔ lái shèng xián jiē jì mò,
古 来 圣 贤 皆 寂 寞,
wéi yǒu yǐn zhě liú qí míng。
惟 有 饮 者 留 其 名。
chén wáng xī shí yàn píng lè,
陈 王 昔 时 宴 平 乐,
dǒu jǐu shí qiān zì huān xuè。
斗 酒 十 千 恣 欢 谑。
zhǔ rén hé wèi yán shǎo qián,
主 人 何 为 言 少 钱,
jīng xū gū qǔ duì jūn zhuó。
径 须 沽 取 对 君 酌。
wǔ huā mǎ,qiān jīn qíu,
五 花 马,千 金 裘,
hū ér jiāng chū huàn měi jiǔ,
呼 儿 将 出 换 美 酒,
yǔ ěr tóng xiāo wàn gǔ chóu。
与 尔 同 销 万 古 愁。
The Pleasure of Reading读书的乐趣(双语)
培根曾在《论读书》中写道:“读书可以怡情,可以博采,可以长才。其怡情也最见于独处和幽居之时;其博采也最见于高谈阔论之时;其长才也最见于处世判事之际。”今天让我们一起领略读书的乐趣吧。
Beautiful Verses in Chinese–如果记住就是忘却
If Recollecting Were Forgetting —- Emily Dickinson
【李白诗词】—— 月下独酌(yuè xià dú zhuó)
yuè xià dú zhuó
月下独酌
lǐ bái
李白
huā jiān yī hú jiǔ,dú zhuó wú xiāng qīn。
花 间 一 壶 酒,独 酌 无 相 亲。
jǔ bēi yāomíng yuè,duì yǐng chéng sān rén。
举 杯 邀 明 月,对 影 成 三 人。
yuè jì bù jiě yǐn,yǐng tú suí wǒ shēn。
月 既 不 解 饮,影 徒 随 我 身。
zàn bàn yuè jiāng yǐng,xíng lè xū jí shí。
暂 伴 月 将 影,行 乐 须 及 时。
wǒ gē yuè pái huái,wǒ wǔ yǐng líng luàn。
我 歌 月 徘 徊,我 舞 影 零 乱。
xǐng shí tóng jiāo huān,zuì hòu gè fēn sàn。
醒 时 同 交 欢,醉 后 各 分 散。
yǒng jié wú qíng yóu,xiāng qī miǎo yún hàn。
永 结 无 情 游,相 期 邈 云 汉。
诗:山居秋暝
shān jū qiū mínɡ 山 居 秋 暝 tánɡ Wánɡ Wéi 唐· 王 维 kōnɡshān xīnyǔ hòu, tiānqì wǎn lái
看童谣,学汉语 – 《有人说》
《有人说》
有人说月儿看来银亮亮;
有人说它和绿奶酪一个样;
有人说月儿是太阳的反光,
所以晚上格外亮。
可我知道它是一面镜子,
因为每次我抬头望,
在月儿明灿灿的脸上
我都看见了自己的模样。
【李白诗词】—— 梦游天姥吟留别(mèng yóu tiān mǔ yín liú bié)
mèng yóu tiān mǔ yín liú bié
梦 游 天 姥 吟 留 别
lǐ bái
李 白
hǎi kè tán yíng zhōu,yān tāo wēi máng xìn nán qiú。
海 客 谈 瀛 洲,烟 涛 微 茫 信 难 求。
yuè rén yǔ tiān mǔ,yún xiá míng miè huò kě dǔ。
越 人 语 天 姥,云 霞 明 灭 或 可 睹。
tiān mǔ lián tiān xiàng tiān héng,shì bá wǔ yuè yǎn chì chéng。
天 姥 连 天 向 天 横,势 拔 五 岳 掩 赤 城。
tiān tāi yī wàn bā qiān zhàng,duì cǐ yù dǎo dōng nán qīng。
天 台 一 万 八 千 丈,对 此 欲 倒 东 南 倾。
wǒ yù yīn zhī mèng wú yuè,yī yè fēi dù jìng hú yuè。
我 欲 因 之 梦 吴 越,一 夜 飞 度 镜 湖 月。
hú yuè zhào wǒ yǐng,sòng wǒ zhì shàn xī。
湖 月 照 我 影,送 我 至 剡 溪。
xiè gōng sù chù jīn shàng zài,lǜ shuǐ dàng yàng qīng yuán tí,jiǎo zhù xiè gōng jī,shēn dēng qīng yún tī。
谢 公 宿 处 今 尚 在,绿 水 荡 漾 清 猿 啼,脚 著 谢 公 屐,身 登 青 云 梯。
bàn bì jiàn hǎi rì,kōng zhōng wén tiān jī。
半 壁 见 海 日,空 中 闻 天 鸡。
qiān yán wàn zhuǎn lù bú dìng,mí huā yǐ shí hū yǐ míng。
千 岩 万 转 路 不 定 ,迷 花 倚 石 忽 已 暝。
xióng páo lóng yín yīn yán quán,lì shēn lín xī jīng céng diān。
熊 咆 龙 吟 殷 岩 泉,栗 深 林 兮 惊 层 巅。
yún qīng qīng xī yù yǔ,shuǐ dàn dàn xī shēng yān。
云 青 青 兮 欲 雨,水 澹 澹 兮 生 烟。
liè quē pī lì,qiū luán bēng cuī。
列 缺 霹 雳,丘 峦 崩 摧。
dòng tiān shí shàn,hōng rán zhōng kāi。
洞 天 石 扇,訇 然 中 开。
qīng míng hào dàng bù jiàn dǐ,rì yuè zhào yào jīn yín tái。
青 冥 浩 荡 不 见 底,日 月 照 耀 金 银 台。
ní wéi yī xī fēng wéi mǎ,yún zhī jūn xī fēn fēn ér lái xià。
霓 为 衣 兮 风 为 马,云 之 君 兮 纷 纷 而 来 下。
hǔ gǔ sè xī luán huí chē,xiān zhī rén xī liè rú má。
虎 鼓 瑟 兮 鸾 回 车,仙 之 人 兮 列 如 麻。
hū hún jì yǐ pò dòng,huǎng jīng qǐ ér cháng jiē。
忽 魂 悸 以 魄 动,恍 惊 起 而 长 嗟。
wéi jué shí zhī zhěn xí,shī xiàng lái zhī yān xiá。
惟 觉 时 之 枕 席,失 向 来 之 烟 霞。
shì jiān xíng lè yì rú cǐ,gǔ lái wàn shì dōng liú shuǐ。
世 间 行 乐 亦 如 此,古 来 万 事 东 流 水。
bié jūn qù xī hé shí huán?qiě fàng bái lù qīng yá jiān,xū xíng jí qí fǎng míng shān。
别 君 去 兮 何 时 还?且 放 白 鹿 青 崖 间,须 行 即 骑 访 名 山。
ān néng cuī méi zhé yāo shì quán guì,shǐ wǒ bù dé kāi xīn yán!
安 能 摧 眉 折 腰 事 权 贵,使 我 不 得 开 心 颜!
【李白诗词】—— 赠汪伦(zèng wāng lún)
zèng wāng lún
赠汪伦
lǐ bái
李 白
lǐ bái chéng zhōu jiāng yù xíng,
李 白 乘 舟 将 欲 行,
hū wén àn shàng tà gē shēng。
忽 闻 岸 上 踏 歌 声。
táo huā tán shuǐ shēn qiān chǐ,
桃 花 潭 水 深 千 尺,
bù jí wāng lún sòng wǒ qíng。
不 及 汪 伦 送 我 情。